chào mừng đến với diễn đàn Đ5-ĐTVT-EPU

DIỄN ĐÀN SINH VIÊN LỚP Đ5-ĐTVT-ĐẠI HỌC ĐIỆN LỰC
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» Bán Chung Cư BMM Xa La 62m,63m,74m,76m Chiết Khấu Cao (0938.83.8686)
Tue Jun 26, 2012 12:01 pm by linhbds

» Bán Chung Cư Golden Palace Mễ Trì Thấp Hơn 2 Giá (0972.493.943)
Tue Jun 26, 2012 12:00 pm by linhbds

» BỘ GIÁO TRÌNH "NEW CUTTING EDGE" GỒM CD+BOOK+CD-ROM CỰC QUÝ
Thu Apr 26, 2012 4:42 pm by raincow

» Trắc Nghiệm Tình Yêu
Wed Dec 14, 2011 9:37 pm by mrxemboi

» Độc quyền bán chung cư N04. Bán giá gốc không chênh
Wed Nov 30, 2011 8:59 pm by hathubds

» HÃY GÓP Ý VỚI CHÚNG TÔI
Sat Nov 19, 2011 10:41 pm by nguyenquocquan

» Bán chung cư Golden Palace Mễ Trì. Giá gốc + tặng ôtô Kia. Phân phối độc quyền.
Sat Nov 19, 2011 12:46 pm by hathubds

» hè sang! bạn tôi ơi có nhớ?!??
Fri Nov 18, 2011 10:32 am by thanhluanvt1

» hướng dẫn unlock điện thoại beeline bằng TAY
Tue Oct 25, 2011 4:29 pm by Admin

»  từ điển tiếng Anh Lạc Việt MTD9 EVA 2009 mới nhất full+crack
Mon Oct 24, 2011 7:32 pm by Admin

» Hỏi lớp học tiếng Trung
Thu Oct 20, 2011 5:27 pm by china0693

» Học làm doanh nhân
Thu Oct 13, 2011 9:55 pm by BigT

» Phụ nữ để mất trinh là mang tội... bất nghĩa, bất trung, bất hiếu!?
Sun Oct 09, 2011 3:10 pm by Admin

» Bạn thích con gái mặc đồ gì?
Tue Oct 04, 2011 6:49 pm by chémgióbang

» diem tieng anh
Mon Aug 22, 2011 7:30 am by BinhLee

từ điển đa ngôn ngữ
Từ điển online




MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ

LỜI HAY Ý ĐẸP

 "Better learn your friend than your teacher!"

-Học thầy không tầy học bạn!-

-Sưu tầm-

Danh ng�n tiếng Anh




Share | 
 

 Đâu chỉ là một lần lướt qua đời nhau

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
siêu cup
siêu cup
avatar

Tổng số bài gửi : 646
điểm : 14253
danh vọng : 6
Join date : 12/01/2011
Age : 26
Đến từ : phú thọ

Bài gửiTiêu đề: Đâu chỉ là một lần lướt qua đời nhau   Sat Jan 22, 2011 2:00 am

Vy Anh đi quanh vịnh Hạ Long đã tới cảm trăm lần
rồi, thuộc cả hướng đi và tên từng hòn đảo nhỏ nên lần đi quanh đảo bất
đắc dĩ lần này làm Vy Anh cảm thấy không thoải mái, nhất là khi phải dẫn
các quý bà và cô chiêu cậu ấm đi chứ không phải khách du lịch như mọi
lần. 5h sáng, Vy Anh tới gõ cửa từng phòng khách sạn để gọi họ dậy nhưng
chờ tới gần 8h thì các quý bà, quý cô mới trang điểm xong và xúng xính
áo váy trên những đôi dày cao gót bước xuống thuyền. Nắng đã vàng lấp
lánh trên mặt biển khiến cho Vy Anh khó chịu. "Chắc phải đêm mới về được
đến nhà". Nắng mùa hè gay gắt bắt đầu chiếu lên đầu, tạo cái bóng dáng
Vy Anh nghiêng đứng đổ trên bãi cát. Tùng là người cuối cùng bước lên
thuyền, nhưng chần chừ không chịu bước lên lại cứ đứng ngẩn ra nhìn Vy
Anh mãi làm Vy Anh khó chịu, cất lời mỉa mai "Anh có cần phải bế xuống
thuyền không ạ?" thì Tùng mới chịu bước xuống.

Một mình Vy Anh đứng đón nắng ngoài mạn thuyền, khuôn mặt đã giãn ra đầy
hứng khởi như mỗi lần về biển. Một lúc sau thì Tùng bước ra cùng một cô
gái khác. Họ cùng tới đứng cạnh Vy Anh và như có vẻ họ không hề quen
nhau. Tùng bắt chuyện cùng cô gái kia trước:
- Bạn học lớp mấy rồi? - Cặp kính cận đăm chiêu nhìn cô gái rất ra dáng người lớn.
- Thế em học lớp mấy rồi? Giọng đàn chị của cô gái làm cho Vy Anh phì
cười, Tùng cũng bối rối nhìn Vy Anh đỏ bừng mặt mũi và hai tai, chỉ còn
gọng kính cận là chưa đỏ lên.

Thời gian trước mắt Tùng như đứng lại, chỉ có con thuyền vẫn lướt đi,
hất tung những bọt trắng xóa dưới làn sóng biếc xanh. Mấy lần Tùng định
bắt chuyện với Vy Anh nhưng ngần ngại lại thôi, sợ quê như lần trước,
không biết xưng hô ra sao nhưng lý do thực sự làm cho Tùng ngượng chính
là vì Vy Anh quá đẹp. Đẹp tới lạ lùng. Vy Anh cũng định bắt chuyện với
"cậu nhóc" tội nghiệp nhưng lại thôi. Chính Vy Anh cũng không đủ tinh ý
để đoán được tuổi của Tùng nên cũng sợ quê như Tùng vậy. Tùng nhìn chững
chạc và có vẻ chín chắn hơn là một học sinh cấp 3. Sau cặp kính cận là
một đôi mắt rất có chiều sâu. Nghĩ đến vẻ mặt Tùng hồi nãy làm Vy Anh
tủm tỉm cười.

- Sao chị cứ cười em mãi thế? Em buồn cười lắm à? Khuôn mặt Tùng co lại, không giấu nổi sự ngượng ngùng pha lẫn cả sự khó chịu.

Lần này thì Tùng làm Vy Anh bật cười, cười thực sự mà Vy Anh cũng không
hiểu nổi lý do vì sao mình cười, chỉ cảm thấy điều gì đó ở cậu nhóc này
làm Vy Anh thấy thú vị.
- Cậu học lớp mấy rồi?
- Dạ. Lớp 10 à lớp 11 ạ.
Vy Anh thở phào "Thế thì là em rồi. Em rõ ràng rồi". Vy Anh lại mỉm
cười, Tùng nhíu mày nhìn vào trong đôi mắt Vy Anh rồi cũng cười theo, nụ
cười Vy Anh làm Tùng thấy vui một cách lạ kỳ.

Tàu cập bến. Mọi người bước xuống, thành hàng dài trên bãi cát. Vy Anh
chân trần, tay xách túi đồ nặng trĩu với đôi dép nhựa bước dẫn đầu. Tùng
chạy lên đi cạnh.
- Chị ơi! Chị không sợ nắng làm hỏng tóc à?
Vy Anh quay mặt lại, lặng im, chỉ nhìn về phía Tùng, bắt gặp ánh mắt của
Tùng đang dõi thẳng vào đôi mắt mình khiến Vy Anh bối rối. Vy Anh từng
có bạn trai thời cấp 3, mối tình đẹp và trong sáng kết thúc ngay khi
người ấy đi du học, còn Vy Anh ở lại Việt Nam và học đại học. Hơn hai
năm trôi qua, Vy Anh chưa hẳn đã quên nhưng không hẳn là còn nhớ, Vy Anh
vẫn một mình, chưa hẹn hò thêm mới một ai. Đã lâu rồi, Vy Anh mới bất
chợt cảm thấy bối rối như thế, lại là bối rối với một cậu nhóc kém mình
đến 2 tuổi, bằng tuổi của Vy Anh và người ấy ngày xưa. "Thật là ngớ
ngẩn" Vy Anh lẩm bẩm.
- Gì cơ ạ? Chị để em xách túi cho, chị buộc khăn lên tóc đi cho đỡ hỏng
tóc. Tùng không đợi Vy Anh trả lời, liền lấy tay cầm lấy túi của Vy Anh,
hai bàn tay khẽ chạm vào nhau. Một luồng điện giật chạy qua. Cả hai im
lặng. Vy Anh cầm lấy chiếc khăn Tùng đưa, buộc lên mái tóc lúng túng như
một điều khó hiểu. Vy Anh chưa từng sợ nắng bao giờ.

Biển xanh. Những con sóng vỗ vào bờ cùng với tiếng gió lùa vào những
rặng phi lao nghe bình yên hơn bất cứ điều gì khác. Vy Anh được sinh ra ở
biển và yêu biển. Mỗi khi lòng có tâm sự, Vy Anh lại đến biển, thả lòng
mình vào những con sóng vỗ là mọi nỗi buồn phiền đều tan biến.
- Chị ơi! Chị bơi thi cùng với em nhé! Lại là Tùng với nụ cười hiếu động chứ không còn khó chịu vì ngại ngùng như trước nữa.
- .....
- Chị không cần nhường em đâu. Em cũng bơi giỏi lắm đấy. Tùng không đợi
Vy Anh trả lời mà kéo xuống làn nước. Vy Anh vấp ngã, nước xông vào mũi
và miệng mặn chát. Vy Anh sợ nước và không biết bơi. Vy Anh vùng vẫy cho
đến khi Tùng bỗng ôm chặt Vy Anh từ sau lưng mới thôi. Cảm giác bình
yên lạ lùng quên hẳn đi cảm giác sợ hãi. Dường như có gì đó đã bắt đầu
giữa hai người. Thời gian như đứng lặng. Chỉ có hai con tim đang cùng
loạn nhịp. Tùng nắm tay Vy Anh dắt lên bờ.

- Sao chị ở biển mà lại không biết bơi ạ? Tùng thản nhiên hỏi làm Vy Anh lúng túng, không biết trả lời sao.
- Chị không biết. Chị sợ nước.
- Có lý do gì không ạ?
- Chị không biết nữa. Chị chỉ biết là chị sợ thôi.
- Sau này em dạy chị tập bơi nhé. Chị sẽ không phải sợ nữa.
- uhm. Nhưng chị không bơi được đâu đấy nhé. Thày nào cũng bỏ cuộc cả
rồi. - Vy Anh bất ngờ trước sự hồn nhiên của Tùng. Chỉ một lần lướt qua
đời nhau, như hàng ngàn người đã lướt qua Vy Anh như thế này mà chưa
từng gặp lại một ai. Không có lý do gì để Tùng phải gặp lại Vy Anh khi
Tùng chỉ là khách trọ, và đơn giản Vy Anh là cháu gái của chủ khách sạn.

- Em sẽ là thầy giỏi. Chị cho em dạy chị nhé.
- Uhm. - Vy Anh cười, khẽ gật đầu. Đôi mắt Tùng sáng lấp lánh nhìn sâu
vào mắt Vy Anh không còn làm Vy Anh quay đi chỗ khác nữa. Cái cảm giác
bình yên lại đến thêm một lần nữa.

Tùng không rời Vy Anh lấy nửa bước suốt cả ngày, ríu rít với đủ các câu
chuyện về trường lớp, cuộc sống, bạn bè, gia đình. Vy Anh không từ chối
nói về mình, nhưng trước Tùng, dường như mọi chuyện xảy ra trước đó đều
là vô nghĩa. Cuộc sống như mới chỉ bắt đầu từ sáng hôm nay. Thuyền trở
về khi trời đã nhá nhem tối. Vy Anh nằm trên mạn thuyền, ngước mắt nhìn
những ngôi sao sáng lấp lánh trên trời cùng với hai cô bé. Một trong số
đó là em gái Tùng. Cũng chỉ được một lúc thì Tùng bước ra, nhìn Vy Anh
rồi nhìn cô em gái càu nhàu:
- Trẻ con đi vào trong đi. Ở ngoài này gió lạnh cảm bây giờ.
- Mùa hè thì làm gì có gió lạnh. Cô bé ương bướng cãi lại
Vy Anh nhìn khuôn mặt khó chịu của Tùng lại mỉm cười. Trong Tùng có một
cái gì đó rất thú vị và êm đềm, dù là những lúc khuôn mặt Tùng cau có,
tỏ ra khó chịu hay cả khi Tùng lớn tiếng quát em gái. Tất cả đem đến cho
Vy Anh một cảm giác bình yên dịu ngọt.

Tùng nằm xuống, bên cạnh cô em gái. Nhưng cảm giác như trên thuyền chỉ
còn lại hai người với nhau. Tùng đưa tay cho em gái gối đầu, vươn bàn
tay chạm tới mái tóc Vy Anh. Vy Anh quay lại, bốn mắt nhìn nhau. Có lẽ
là vội vã quá, nông nổi quá. Nhưng cả Tùng với Vy Anh đều không cảm nhận
được điều này, ngoài cái cảm giác bình yên nơi hai con tim bấn loạn.
Dường như họ đã hiểu và đã yêu nhau nhiều biết bao nhiêu. Không một lời
nói. Không một cử chỉ đụng chạm. Chỉ có đôi mắt nhìn và cảm giác bình
yên nơi con tim. Và chỉ một ngày trôi qua. Đã đủ chưa cho một tình yêu?

Bầu trời đầy sao. Tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền nhẹ nhàng, êm dịu. Vy Anh
khẽ nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ. Ánh mắt Tùng làm Vy Anh nóng bừng
mặt, thức giấc. Tùng ngồi sát ngay bên cạnh thầm thì:
- Chị cứ ngủ đi.
-... Smile
- Chị ơi!
- Ơi!
- Chị đẹp lắm!
- ..... Smile
- Chị ơi!
- ....!!?
- Chị chờ em nhé
- ....!!?
- Chị chờ em thi đỗ đại học nhé. Em sẽ quay lại tìm chị.
- ...... Vy Anh khẽ mỉm cười. Cảm giác vui buồn lẫn lộn, một tâm sự không rõ ràng khiến con tim loạn nhịp.
- Chị ơi!
- ....!!?
- Nhưng sau này lớn. Chị phải gọi em là anh nhé!
Vy Anh bật cười thành tiếng quay mặt đi khúc khích.
- Không đời nào. Chị thích làm chị cơ. Chị thích nghe tiếng "chị ơi, chị ơi" như thế này nè.
Trong lòng Vy Anh thấy vui vui ấm áp đến kì lạ. Tuy từ chối nhưng trong
đầu Vy Anh thầm nhủ "Chị sẽ đợi sau này em lớn, để gọi em là anh". Tùng
cũng tự nhủ "Làm em cũng được. Nhưng nhất định em sẽ bảo vệ và che chở
cho chị. Và em sẽ dạy chị biết bơi để chị không sợ nước nữa. Nhưng chị
phải đợi em nhé. Em sẽ quay lại và gọi chị là chị ơi".
Với họ, đâu chỉ là một lần lướt qua đời nhau.
Tình yêu đến đôi khi thật vội vàng và tình cờ vào những lúc người ta không ngờ tới nhất.
Tình yêu không có quy luật, không có giới hạn, không có biên giới.
Tình yêu không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng một nụ hôn và kết thúc bằng giọt nước mắt.
Tình yêu chỉ đơn giản là tình yêu, và khi được sống đúng nghĩa của nó, nó sẽ tồn tại mãi mãi.
Tác giả: Hàn Băng Vũ

_________________
Ừ thì em sành điệu
Đồ em mặc toàn hàng hiệu
Em vung tay sài tiền triệu
Em nhìn người bằng đôi mắt kênh kiệu
..........................................
Nhưng với anh.. em chỉ là phế liệu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://d5dtvt.tk
 

Đâu chỉ là một lần lướt qua đời nhau

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Nagra CA với giải pháp multiroom
» xin fw vtc hd 02 tàu
» SỰ KHÁC NHAU CUẢ BỘ CHIA THÔNG NGUỒN VÀ KHÔNG THÔNG NGUỒN
» Một chảo dùng cho 2 đầu thu
» Thông số kỹ thuật công nghệ truyền dẫn vệ tinh DVB-S2
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
chào mừng đến với diễn đàn Đ5-ĐTVT-EPU :: GIẢI TRÍ :: cuộc sống 360 độ :: TÌNH YÊU-GIỚI TÍNH-CHUYỆN CẢM ĐỘNG QUANH TA-
Chuyển đến 
LIÊN HỆ QUẢNG CÁO
0912482537 Y!M: o912482537