chào mừng đến với diễn đàn Đ5-ĐTVT-EPU

DIỄN ĐÀN SINH VIÊN LỚP Đ5-ĐTVT-ĐẠI HỌC ĐIỆN LỰC
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» Bán Chung Cư BMM Xa La 62m,63m,74m,76m Chiết Khấu Cao (0938.83.8686)
Tue Jun 26, 2012 12:01 pm by linhbds

» Bán Chung Cư Golden Palace Mễ Trì Thấp Hơn 2 Giá (0972.493.943)
Tue Jun 26, 2012 12:00 pm by linhbds

» BỘ GIÁO TRÌNH "NEW CUTTING EDGE" GỒM CD+BOOK+CD-ROM CỰC QUÝ
Thu Apr 26, 2012 4:42 pm by raincow

» Trắc Nghiệm Tình Yêu
Wed Dec 14, 2011 9:37 pm by mrxemboi

» Độc quyền bán chung cư N04. Bán giá gốc không chênh
Wed Nov 30, 2011 8:59 pm by hathubds

» HÃY GÓP Ý VỚI CHÚNG TÔI
Sat Nov 19, 2011 10:41 pm by nguyenquocquan

» Bán chung cư Golden Palace Mễ Trì. Giá gốc + tặng ôtô Kia. Phân phối độc quyền.
Sat Nov 19, 2011 12:46 pm by hathubds

» hè sang! bạn tôi ơi có nhớ?!??
Fri Nov 18, 2011 10:32 am by thanhluanvt1

» hướng dẫn unlock điện thoại beeline bằng TAY
Tue Oct 25, 2011 4:29 pm by Admin

»  từ điển tiếng Anh Lạc Việt MTD9 EVA 2009 mới nhất full+crack
Mon Oct 24, 2011 7:32 pm by Admin

» Hỏi lớp học tiếng Trung
Thu Oct 20, 2011 5:27 pm by china0693

» Học làm doanh nhân
Thu Oct 13, 2011 9:55 pm by BigT

» Phụ nữ để mất trinh là mang tội... bất nghĩa, bất trung, bất hiếu!?
Sun Oct 09, 2011 3:10 pm by Admin

» Bạn thích con gái mặc đồ gì?
Tue Oct 04, 2011 6:49 pm by chémgióbang

» diem tieng anh
Mon Aug 22, 2011 7:30 am by BinhLee

từ điển đa ngôn ngữ
Từ điển online




MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ

LỜI HAY Ý ĐẸP

 "Better learn your friend than your teacher!"

-Học thầy không tầy học bạn!-

-Sưu tầm-

Danh ng�n tiếng Anh




Share | 
 

 Đừng yêu ai nữa nhé, được không?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
siêu cup
siêu cup
avatar

Tổng số bài gửi : 646
điểm : 15973
danh vọng : 6
Join date : 12/01/2011
Age : 26
Đến từ : phú thọ

Bài gửiTiêu đề: Đừng yêu ai nữa nhé, được không?   Sat Jan 22, 2011 1:54 am

"Em không cần anh phải trao cho em chìa khóa để em mở cửa một ngôi nhà.
Em không cần anh phải trao cho em một chiếc nhẫn để đo lòng chung thủy.
Khi anh dừng lại để bàn tay em được nằm trong tay anh; Khi mình trao cho
nhau nụ hôn đầu tiên, em chỉ có duy nhất một ý nghĩ:

Đừng yêu ai nữa nhé, được không?!"



Anh từng nói với cô rằng: "Nếu em sống đến một trăm năm, thì anh sẽ sống
thêm một ngày nữa, vì anh không muốn em phải sống một ngày mà thiếu
anh". Bao nhiêu năm qua, cô vẫn tin anh sẽ giữ lời hứa, sẽ không bao giờ
bỏ cô lại một mình dù ở bất cứ đâu. Anh nhất định giữ lời hứa, đúng
không anh?

Vì không cùng tôn giáo, nên tình yêu của cô và anh bị cả hai nhà kịch
liệt phản đối. Thêm vào đó, là bao nhiêu cách trở gian nan về địa lí
cũng như tuổi tác. Anh ở tận miền Bắc xa xôi, nơi có những mùa đông rét
cắt da cắt thịt; còn cô thì đã quen với từng hơi thở của Sài Gòn đầy
nắng. Anh hơn cô mười tám tuổi, một độ tuổi đủ để người ta phân làm hai
thế hệ. Ấy vậy mà, họ vẫn đến được với nhau.

Nhớ ngày đầu theo ba mẹ ra Hà Nội dự tiệc cưới của người chị họ, lúc ấy,
cô xúng xính trong vai cô dâu phụ, em trai của anh bảnh bao lịch lãm
bên chú rể hiền. Hai người bất đắc dĩ đã trở thành một đôi trên bàn
tiệc. Vẫn nhớ như in lời anh lém lỉnh: ‘’Hai đứa đẹp đôi quá, ngày này
năm sau dễ lại thành rể thật’’ rồi anh cười, tiếng cười trầm ấm của
người mang một trái tim nhiều đa cảm.

Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ để ý đến anh, hay chỉ là dung nạp một chút thôi
hình ảnh anh vào trái tim mình. Cô gọi anh là chú, và nói rằng thích cậu
em của… chú.
Anh chỉ cười, điệu cười trẻ trung, ấm áp. Và anh hứa, anh hứa sẽ kêu cậu
em mang trầu cau vào tận Sài Gòn rước em… Anh đã hứa như thế…

Nếu thực sự có định mệnh trong cuộc đời này, thì phải chăng, ta chưa bao
giờ đoán biết được nó?! Buổi tối, trước khi cô trở lại Sài Gòn, cô có
hẹn đi dạo cùng Phong - em trai anh. Nhưng người xuất hiện lại không
phải là Phong...

Ngay buổi tối hôm ấy cô đã biết thế nào là cảm giác mất đi một người
mình thương yêu. Khi anh nói ‘’Phong mất trong một tai nạn mấy hôm về
trước’’. Cô cảm tưởng như mặt đất dưới chân mình đang rung chuyển. Cô
run rẩy vịn vào vai anh và bật lên tiếng khóc. Cô không dám nói là cô đã
yêu Phong, nhưng sự thật là, cô đã vô tình dung nạp vào trái tim còn
hoàn toàn tinh khôi của một con bé mười tám hình ảnh người con trai đã
sánh bước cùng mình suốt một tiệc cưới. Anh đưa cô tới một ngôi chùa.
Anh nói, Phong ở đây. Chưa một lần bước chân vào cửa Phật linh thiêng,
hôm ấy đã được tận mắt chứng kiến những Đức Phật từ bi. Cả buổi tối, cô
và anh ngồi bên Phong. Anh không nói một lời và cô cũng vậy. Chỉ có
tiếng cô sụt xùi khóc và tiếng gió thổi lá khô thu về một phía.

Đó là mùa hè của hơn 15 năm về trước.

Hai năm sau, cô có dịp theo mẹ đi công tác ở Hà Nội. Nhưng, lần này Hà
Nội đón cô bằng những trận gió rét buốt như cắt vào da thịt. Xuống khỏi
máy bay là cô có cảm tưởng như người mình đã đóng băng, không sao cử
động được.

Hà Nội sau hai năm càng hoàn toàn lạ lẫm với cô, không có một con đường
nào, không có một góc phố nào là cô có thể nhớ mình từng đã đi qua hay
chưa… Nhưng cô nhớ, nhớ tới Phong và nhớ tới anh. Cô nhớ nụ cười rạng rỡ
của Phong, vẫn tươi nguyên như những giây phút đầu tiên cô bắt gặp. Cô
nhớ anh, nhớ người chú đã ngồi cả một buổi tối không nói một câu, chỉ im
lặng nghe một con bé khóc… Biết rằng chú còn nhớ con bé nào là cháu…

Trở lại ngồi Chùa ngày xưa, trong thâm tâm là để thăm Phong, nhưng kỳ
thực cô bỗng thấy lòng nhớ anh đến lạ, chỉ là nhớ anh thôi - người mà cô
lúc ấy vẫn kêu là: Chú. Hai năm, thật ngắn so với một đời người, nhưng
cũng rất dài so với chiều dài của tháng. Hai năm, đủ để cho người ta có
thể quên một người? Cô không có ý định tìm gặp lại anh, nhưng chẳng hiểu
sao lòng nhủ lòng, lại nhấc máy gọi điện cho anh.

Cái chiều đông Hà Nội ấy đã thắp nến cho một tình yêu đầy hạnh phúc,
ngọt ngào những cũng biết bao gian nan, khổ cực. Khi anh đặt tay cô
trong tay anh, giây phút ấy cô biết rằng, từ đây, anh sẽ mãi đưa cô theo
cùng... dù cuộc sống có thế nào đi nữa.

Mùa Giáng Sinh năm ấy, đã khởi đầu cho một mùa đông ấm áp nhất trong
cuộc đời cô.... Dẫu những giây phút hạnh phúc bên nhau ngắn ngủi, chẳng
bù kịp cho những xa cách vời vợi khôn cùng.... Dẫu vị Thần thời gian có
ngàn lần ích kỷ, chẳng chịu thừa lấy một lần... cho cô giận dỗi.

Ba mẹ cô và ba mẹ anh đều không ai ủng hộ. Họ làm mọi cách chặn hết sự
liên lạc giữa hai người. Nước mắt của cô cũng không đủ làm cho ba mẹ nao
lòng. Nhớ một lần anh đi tàu vào thăm, vội vã bên nhau được hai tiếng
đồng hồ. Lúc đưa anh lên tàu, cô không chịu xuống dù tàu lăn bánh. Đêm
ấy, cô đã nghĩ sẽ không quay về nữa, sẽ là đứa con bất hiếu với ba mẹ.
Nhưng đến ngày thứ 3, anh đã thuyết phục được cô quay về... Nhớ lại
những năm tháng ấy, đên giờ, sống mũi vẫn còn cay. Liệu bây giờ, ngay
giây phút này đây anh còn nhớ chút nào nữa không?

Những buổi chiều cùng cô tay trong tay tung tăng khắp phố phường Hà Nội,
những đêm hai đứa ngồi đếm sao ở một vùng quê xa lạ, những khi nước mắt
cô ướt đầm lên gối, mà anh vẫn bảo đùa ... "Mưa lại về đấy hả em?".

Anh còn nhớ không, nhớ phút giây đầu tiên gặp nhau, anh trêu cô là "búp
bê ngố tàu", rồi 2 năm sau, vẫn ngỡ như là giây phút đầu tiên ấy, anh đã
khen cô xinhquá... Và, anh còn nhớ không, nhờ đêm cuối cùng trước giờ
lên máy bay, anh nắm bàn tay cô, anh hôn cô và nói sẽ mãi mãi bên cô, sẽ
làm tất cả để mang tới hạnh phúc cho cô, sẽ cho cô đủ đầy, không bao
giờ để cô phải khổ.... Lúc ấy, cô nũng nịu làm bộ giận hờn... Không cần
anh mua nhà, không cần mua nhẫn... Chỉ cần anh hứa một điều... Cô bắt
anh đoán, bắt anh đoán... Anh không đoán được... Cô bực mình:"Anh là đồ
vô tâm!". Anh cười nhăn nhở: "Vậy, anh đi yêu người khác nhé!"

Cô đâu có ngờ đó lại là lần hờn giận đầu tiên và cũng là duy nhất cô có
với anh. Chiếc taxi từ sân bay đã không kịp đưa anh về nhà... Nhiều đêm
ngồi nhìn anh im lìm ngủ, cô thầm khóc một mình, thầm trách giận mình
nhiều lắm vì tối ấy đã giận hờn với anh. Bây giờ, anh không còn có thể
nắm bàn tay cô nữa, anh không còn lau được nước mắt cho cô, không còn
bẹo má cô được, không còn đùa yêu với cô như ngày nào nữa... Mà, ngược
lại, mỗi ngày cô là người nắm tay anh, áp chúng lên má mình, cô lau mặt
cho anh bằng chiếc khăn mềm mại, trách yêu anh nhiều điều, rằng anh đang
không quan tâm đến cô đấy, rằng cô vẫn đang giận anh đấy, rằng nếu anh
không nhanh tỉnh lại, cô sẽ là người đi yêu người khác đây...

Đã hơn 9 năm, anh nằm im như thế, có lẽ tất cả đã ở lại phía xa kia rồi.
Chiếc nhẫn ngày nào anh hứa, vẫn chưa một lần anh trao nó cho cô. Tuổi
xuân của cô cũng đã đi qua. Nhiều đêm, khi tất cả đã đi vào tĩnh lặng,
cô thèm được nắm tay anh, được nhắm mắt như anh và mãi mãi như thế....
Ai nói rằng cô không mệt mỏi, làm sao tự dối lòng những lúc tuyệt vọng,
chán nản khôn cùng? Nhưng cô chưa bao giờ tiếc nuối. Bởi mỗi phút giây
bên anh, mỗi phút giây cùng anh kéo lại sự sống xích gần... đều là những
phút giây ý nghĩa mà cuộc đời chỉ vô tình sắp đặt chưa khéo mà thôi.

Một mùa đông nữa lại tới. Chín năm có lẻ, cô đã cùng anh đi qua nhiều
bệnh viện. Nhiều lúc cô nghĩ, mỗi nơi mới họ tới, là mỗi lần họ đi nghỉ
tuần trăng mật với nhau. Là mỗi nơi nghi dấu những kỷ niệm của hai
người, để sau này cô kể lại anh nghe, rằng khi đó, anh đã ngoan ra sao,
còn cô thì thấy ấm áp khi có anh bên cạnh đến thế nào... Dẫu mùa đông có
mang về bao nhiêu băng giá, dẫu mỗi mùa Noel chẳng còn ai thiết nguyện
cậu cho họ nữa... Dẫu nhiều người có bảo cô ngốc nghếch, dẫu thế gian
nhiều kẻ có trách cô dại khờ, dẫu cuộc đời có trôi đi hàng bao nhiêu năm
nữa... Dẫu Chúa trong tim cô chẳng còn bao dung đến vậy.... thì cô cũng
phải nắm mãi tay anh, chỉ để nhắc anh nhớ hứa một điều, một điều thôi
anh ạ. Lần này, anh phải hứa đấy nhé! "Vì em tin rằng chỉ cần người ta
yêu nhau, tin nhau, thuộc về nhau, trân trọng nhau... thì sẽ không cần
bất cứ một phép nhiệm màu nào cả"

Một chiều, khi đang làm công việc thu ngân cho một quầy hàng tại một siêu thị, cô nhận được điện thoại từ bênh viện....

Không... Anh đã hứa với cô kia mà.... Cô không muốn mình phải sống một ngày mà không có anh...

Căn phòng vắng lặng....

Ánh mắt anh nhìn cô....

Vẫn thiết tha như thế...

Vẫn in như ngày nào...

Như chưa từng có bất cứ chuyện gì xảy ra...

Vẫn như buổi tối 9 năm về trước...

Cô cười, nước mắt rơi, lặng nói....

Đừng yêu ai nữa nhé... được không?!

_________________
Ừ thì em sành điệu
Đồ em mặc toàn hàng hiệu
Em vung tay sài tiền triệu
Em nhìn người bằng đôi mắt kênh kiệu
..........................................
Nhưng với anh.. em chỉ là phế liệu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://d5dtvt.tk
 

Đừng yêu ai nữa nhé, được không?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
chào mừng đến với diễn đàn Đ5-ĐTVT-EPU :: GIẢI TRÍ :: cuộc sống 360 độ :: TÌNH YÊU-GIỚI TÍNH-CHUYỆN CẢM ĐỘNG QUANH TA-
Chuyển đến 
LIÊN HỆ QUẢNG CÁO
0912482537 Y!M: o912482537