chào mừng đến với diễn đàn Đ5-ĐTVT-EPU

DIỄN ĐÀN SINH VIÊN LỚP Đ5-ĐTVT-ĐẠI HỌC ĐIỆN LỰC
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» Bán Chung Cư BMM Xa La 62m,63m,74m,76m Chiết Khấu Cao (0938.83.8686)
Tue Jun 26, 2012 12:01 pm by linhbds

» Bán Chung Cư Golden Palace Mễ Trì Thấp Hơn 2 Giá (0972.493.943)
Tue Jun 26, 2012 12:00 pm by linhbds

» BỘ GIÁO TRÌNH "NEW CUTTING EDGE" GỒM CD+BOOK+CD-ROM CỰC QUÝ
Thu Apr 26, 2012 4:42 pm by raincow

» Trắc Nghiệm Tình Yêu
Wed Dec 14, 2011 9:37 pm by mrxemboi

» Độc quyền bán chung cư N04. Bán giá gốc không chênh
Wed Nov 30, 2011 8:59 pm by hathubds

» HÃY GÓP Ý VỚI CHÚNG TÔI
Sat Nov 19, 2011 10:41 pm by nguyenquocquan

» Bán chung cư Golden Palace Mễ Trì. Giá gốc + tặng ôtô Kia. Phân phối độc quyền.
Sat Nov 19, 2011 12:46 pm by hathubds

» hè sang! bạn tôi ơi có nhớ?!??
Fri Nov 18, 2011 10:32 am by thanhluanvt1

» hướng dẫn unlock điện thoại beeline bằng TAY
Tue Oct 25, 2011 4:29 pm by Admin

»  từ điển tiếng Anh Lạc Việt MTD9 EVA 2009 mới nhất full+crack
Mon Oct 24, 2011 7:32 pm by Admin

» Hỏi lớp học tiếng Trung
Thu Oct 20, 2011 5:27 pm by china0693

» Học làm doanh nhân
Thu Oct 13, 2011 9:55 pm by BigT

» Phụ nữ để mất trinh là mang tội... bất nghĩa, bất trung, bất hiếu!?
Sun Oct 09, 2011 3:10 pm by Admin

» Bạn thích con gái mặc đồ gì?
Tue Oct 04, 2011 6:49 pm by chémgióbang

» diem tieng anh
Mon Aug 22, 2011 7:30 am by BinhLee

từ điển đa ngôn ngữ
Từ điển online




MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ

LỜI HAY Ý ĐẸP

 "Better learn your friend than your teacher!"

-Học thầy không tầy học bạn!-

-Sưu tầm-

Danh ng�n tiếng Anh




Share | 
 

 Tình đầu-hay

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
siêu cup
siêu cup
avatar

Tổng số bài gửi : 646
điểm : 14158
danh vọng : 6
Join date : 12/01/2011
Age : 25
Đến từ : phú thọ

Bài gửiTiêu đề: Tình đầu-hay   Sat Jan 22, 2011 1:53 am

Cô tôi là con út của ông bà Nội. Năm 13 tuổi, một cơn sốt kéo dài 3 ngày liền đã vĩnh viễn cướp đi của cô tiếng nói.
Mẹ tôi kể rằng: Mặt cô
đỏ gay, nước mắt giàn dụa, cố cất tiếng gào nhưng không thể. Rồi cô
nằm li bì 5 ngày trời liền, không một ai có thể đến gần. Năm đó mẹ tôi
mới về làm dâu ông bà Nội. Bố tôi lại công tác xa nhà. Mẹ rất thương
cô. Với mẹ, cô không chỉ là một người em chồng mà còn như một người
bạn, một người con vậy.





Cô đã vĩnh viễn mất đi tuổi
thơ. Bọn trẻ trong làng cứ dần xa lánh cô, thậm chí còn chọc ghẹo, gọi
cô là “con câm”. Cô chỉ biết xà vào lòng mẹ tôi mà khóc nức nở.


Mẹ chứng kiến và kể lại với
tôi cái ngày cô trở thành “con gái”. Đêm hôm đó, cô đã ôm chặt lấy mẹ,
mà khóc thút thít. Cô không thể nói được, nhưng dường như mẹ hiểu tất
cả những gì cô muốn nói. Ngược lại, cô luôn lắng nghe và làm theo những
gì mẹ tôi dạy bảo.










Mẹ tôi kể rằng, con gái trong
làng thời đó ít có người đẹp bằng cô. Nước da trắng hồng; đôi môi đỏ
mọng; mái tóc dài, đen óng. Những buổi chăn trâu trên đồi, cô thường
cắt những cây cỏ để về đun thành nước rồi hai chị em cùng gội đầu.


Mẹ sinh tôi lúc cô vừa bước
sang tuổi mười tám. Tức là sau rất nhiều năm kể từ khi mẹ lấy bố. Mọi
người trong cái làng nhỏ này đã xì xào bàn tán rằng mẹ tôi không biết
sinh đẻ. Ông bà Nội buồn nhưng cũng chẳng trách giận gì mẹ. Mẹ cũng chỉ
biết ôm cô mà khóc suốt những tháng năm dài bố đi công tác xa. Mẹ kể
rằng, ngày tôi chào đời, cô cũng là người vui nhất. Niềm vui của cô
được thể hiện bằng những giọt nước mắt chảy dài.


Rồi cái thời con gái của cô
cũng qua mau. Từ khi tôi được sinh ra, mẹ cũng ít có thời gian gần gũi
và chăm sóc cho cô. Cô trở nên lầm lì và khó gần. Người ta nói rằng con
gái vào cái tuổi này mà không lấy được chồng là bị hâm. Vậy là người
đời lại đặt cho cô một biệt danh mới.


Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ngoảnh đầu nhìn lại đã gần hết một kiếp người” - Mẹ tôi vẫn thường hay than vãn như vậy.

Ngồi dưới gốc cây trứng gà, vạch mái đầu đã bắt đầu điểm bạc của cô, tôi trêu: “Cô già bằng mẹ con rồi”. Cô lặng lẽ mỉm cười, ánh mắt còn chứa đựng điều gì mà tôi không thể gọi thành tên.

Có lần tôi vô tình hỏi mẹ: “Mẹ ơi, ngày xưa cô Sáu có yêu anh nào không”. Tưởng mẹ sẽ lườm và cốc cho tôi vài cái nhưng mẹ lại im lặng và thở dài, một lúc sau mới cất giọng: “Có đấy, cô mày có yêu chú Thiểm ở làng Ngoài”.

Có lẽ đó cũng là thời gian đẹp
nhất, những cũng thật ngắn ngủi trong cuộc đời của cô. Ngày đó, thỉnh
thoảng mẹ thấy cô hay cười một mình. Có những hôm mẹ và cô đi làm đồng
về, mẹ đã về từ lâu lắm mà vẫn không thấy cô về. Mẹ sinh nghi và bắt
gặp cô lúng túng giấu gì đó vào trong nón.


Buổi tối khi mọi người đã tắt
đèn đi ngủ, mẹ thấy cô cứ trở mình bên nọ sang bên kia rồi lại thở dài.
Cô trở dậy khêu đèn rồi lay mẹ dậy. Điều nghi ngờ của mẹ đã được làm
rõ: Cô đưa mẹ xem chiếc khăn mùi xoa được thêu hoa và gói mấy bông hoa
Bưởi. Dưới ánh đèn, mẹ thấy cô mỉm cười. Mẹ như muốn bật khóc, rồi như
để giấu những giọt nước mắt kia, mẹ giục cô tắt đèn đi ngủ. Và đêm đó,
mẹ đã thức trắng, không chỉ bởi nhớ bố tôi mà nhiều phần vì vừa mừng
vừa lo cho cô.


Những buổi tối sau đó, cô
thường hay đi chơi về muộn. Mẹ đã “điều tra” và biết được rằng: người
đàn ông bí ẩn của cô là chú Thiểm ở làng Ngoài. Chú Thiểm là bộ đội
phục viên về làng; Khỏe mạnh, chất phác, ít nói, vẻ ngoài xù xì, khó
gần. Có lần mẹ đã gặp riêng chú và nói chuyện. Chú đã tỏ ý rằng yêu
thương và muốn lấy cô tôi làm vợ. Mẹ cũng bớt lo hơn.


Rặng tre bên bờ sông gần làng
là nơi chú và cô tôi hay ngồi “tâm sự”. Gọi là tâm sự cũng đúng thôi
bởi ngôn ngữ của tình yêu thì đâu chỉ thể hiện bằng lời nói.


Có lần mẹ tôi lại thở dài và than vãn với tôi: “Giá ngày đó tao đừng dạy bảo cô mày phải biết giữ mình thì biết đâu cuộc đời cô mày đã có một mụn con mà trông cậy.”

Gánh nặng gia đình và trách
nhiệm của một người đàn ông đã khiến chú phải đưa cả gia đình vào Tây
Nguyên làm kinh tế. Lẽ ra cô đã theo chú và có một mái ấm gia đình. Lẽ
ra cuộc đời cô đã bớt hiu quạnh hơn nếu như năm đó ông bà Nội tôi không
ốm rất nặng. Cô dứt tình mà ở lại để làm tròn chữ Hiếu. Mẹ và mọi
người cũng đã khuyên bảo cô, nhưng cô đều không nghe. Những ngày tháng
sau đó, cô lại lầm lũi, lặng lẽ…Mẹ tôi nói: Hình như ông trời đã buộc
số phận cô như vậy rồi. Nhiều đám trong làng muốn ngỏ ý xin cô tôi về
làm dâu nhưng cô đều từ chối.


- Sao ngày đó, mẹ và bố không liên lạc và đi tìm chú Thiểm cho cô?

Mẹ lại thở dài:

- “Cọc” sao đi tìm “trâu” được hả con ?!…

Rồi không biết tự bao giờ tôi
đã ấp ủ một âm mưu “đi tìm trâu cho cọc”. Cái kỷ vật là chiếc khăn mùi
xoa của cô cũng bị tôi “đánh cắp” một cách âm thầm.


Công việc của tôi có nhiều
điều kiện để đi đến những vùng miền khác nhau. Đến mỗi một địa danh đều
cho tôi một niềm hân hoan khám phá. Việc “khám phá” ra chú Thiểm có lẽ
là một thành tích vĩ đại trong những chuyến đi của tôi.


Tôi đã đấu tranh không mệt mỏi
với sếp và một số đồng nghiệp khác để giành được là 1 trong 3 người đi
công tác trong Tây Nguyên. Thậm chí cuộc “đấu tranh” có phần quá sức
của tôi đã bị một số bạn bè, đồng nghiệp “đặt câu hỏi”. Tôi dường như
không để ý và đã vạch cho mình bao nhiêu kế hoạch cá nhân.


Mặc dù tự trang bị cho mình
những kiến thức, tư liệu sách vở về mảnh đất và con người vùng này,
nhưng tôi vẫn hoàn toàn bị bất ngờ với những gì được tận mắt chứng
kiến. Là nắng, là gió, là đất đỏ trên mọi con đường.


Trước mắt tôi là một người đàn
ông thật khó đoán tuổi. Mọi nét từ vóc dáng đến khuôn mặt đều mang
những đặc trưng của người Tây Nguyên (theo suy nghĩ của tôi). Mái tóc
dài hơn thông thường, nước da đen bánh mật, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn,
khuôn mặt có những vết rỗ to. Tôi để ý kỹ hơn đến vết sẹo dài cuối
đuôi mắt trái. Tất cả toát lên vẻ gì đó dữ dữ và khó gần. Chỉ đến khi
chú cất giọng nói thì cái cảm giác đó trong tôi mới dần mất đi.


- Con là người ngoài Bắc phỏng?

Cái giọng nói ấy, cái ngữ điệu
lên giọng ở cuối câu ấy mới đúng là của người dân làng tôi rồi. Mặt
chú đỏ dần lên, vết sẹo dài cuối đôi mắt trái bỗng nhiên giật giật, khi
tôi đưa cho chú chiếc khăn mùi xoa - kỷ vật mà tôi đã cố tình đánh cắp
của cô.


Tôi kể cho chú nghe về cô Sáu
kể từ ngày chú đi (Tất nhiên là qua những gì mẹ tôi kể). Chú cũng kể
tôi nghe về cuộc đời của chú. Tôi đã cố lắm nếu không đã bật thành
tiếng mà khóc. Chú cũng đã trải qua những năm tháng đầy nước mắt, chỉ
biết lao động để phần nào quên đi những nỗi đau kia. Những năm tháng
quân ngũ đã cướp đi của chú khả năng được làm bố. Người vợ chú đã bỏ đi
theo một người đàn ông khác cũng chỉ để thoả mãn khát khao được làm
mẹ. Bù lại, chú có những đứa cháu - con của các em chú đều ngoan ngoãn,
chăm chỉ và luôn kêu chú là “cha”.


Tôi muốn kết thúc câu chuyện
về mối tình đầu của cô tôi bằng một đám cưới, một đám cưới mà có rất
nhiều những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc. Cô tôi đã trở thành cô
dâu ở tuổi 43. Vẫn còn đó là khuôn mặt tươi sáng, là ánh mắt chứa đựng
những niềm hy vọng (điều mà trước đây tôi đã không thể gọi thành tên).


Còn chú rể không ai khác là
chú Thiểm, người đàn ông với vẻ ngoài xù xì và một tâm hồn đầy tình yêu
thương. Chú đã trở lại tìm cô sau hơn 20 năm trời biền biệt. Hai con
người với hai số phận khác nhau. Nhưng ở họ luôn có những khát khao
được hạnh phúc. Mặc dù niềm
hạnh phúc kia sẽ không bao giờ được trọn vẹn./.

_________________
Ừ thì em sành điệu
Đồ em mặc toàn hàng hiệu
Em vung tay sài tiền triệu
Em nhìn người bằng đôi mắt kênh kiệu
..........................................
Nhưng với anh.. em chỉ là phế liệu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://d5dtvt.tk
 

Tình đầu-hay

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
chào mừng đến với diễn đàn Đ5-ĐTVT-EPU :: GIẢI TRÍ :: cuộc sống 360 độ :: TÌNH YÊU-GIỚI TÍNH-CHUYỆN CẢM ĐỘNG QUANH TA-
Chuyển đến 
LIÊN HỆ QUẢNG CÁO
0912482537 Y!M: o912482537