chào mừng đến với diễn đàn Đ5-ĐTVT-EPU

DIỄN ĐÀN SINH VIÊN LỚP Đ5-ĐTVT-ĐẠI HỌC ĐIỆN LỰC
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» Bán Chung Cư BMM Xa La 62m,63m,74m,76m Chiết Khấu Cao (0938.83.8686)
Tue Jun 26, 2012 12:01 pm by linhbds

» Bán Chung Cư Golden Palace Mễ Trì Thấp Hơn 2 Giá (0972.493.943)
Tue Jun 26, 2012 12:00 pm by linhbds

» BỘ GIÁO TRÌNH "NEW CUTTING EDGE" GỒM CD+BOOK+CD-ROM CỰC QUÝ
Thu Apr 26, 2012 4:42 pm by raincow

» Trắc Nghiệm Tình Yêu
Wed Dec 14, 2011 9:37 pm by mrxemboi

» Độc quyền bán chung cư N04. Bán giá gốc không chênh
Wed Nov 30, 2011 8:59 pm by hathubds

» HÃY GÓP Ý VỚI CHÚNG TÔI
Sat Nov 19, 2011 10:41 pm by nguyenquocquan

» Bán chung cư Golden Palace Mễ Trì. Giá gốc + tặng ôtô Kia. Phân phối độc quyền.
Sat Nov 19, 2011 12:46 pm by hathubds

» hè sang! bạn tôi ơi có nhớ?!??
Fri Nov 18, 2011 10:32 am by thanhluanvt1

» hướng dẫn unlock điện thoại beeline bằng TAY
Tue Oct 25, 2011 4:29 pm by Admin

»  từ điển tiếng Anh Lạc Việt MTD9 EVA 2009 mới nhất full+crack
Mon Oct 24, 2011 7:32 pm by Admin

» Hỏi lớp học tiếng Trung
Thu Oct 20, 2011 5:27 pm by china0693

» Học làm doanh nhân
Thu Oct 13, 2011 9:55 pm by BigT

» Phụ nữ để mất trinh là mang tội... bất nghĩa, bất trung, bất hiếu!?
Sun Oct 09, 2011 3:10 pm by Admin

» Bạn thích con gái mặc đồ gì?
Tue Oct 04, 2011 6:49 pm by chémgióbang

» diem tieng anh
Mon Aug 22, 2011 7:30 am by BinhLee

từ điển đa ngôn ngữ
Từ điển online




MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ

LỜI HAY Ý ĐẸP

 "Better learn your friend than your teacher!"

-Học thầy không tầy học bạn!-

-Sưu tầm-

Danh ng�n tiếng Anh




Share | 
 

 bông hồng cho tình đầu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Admin
siêu cup
siêu cup
avatar

Tổng số bài gửi : 646
điểm : 14003
danh vọng : 6
Join date : 12/01/2011
Age : 25
Đến từ : phú thọ

Bài gửiTiêu đề: bông hồng cho tình đầu   Sat Jan 22, 2011 1:25 am

First topic message reminder :

Bông hồng cho Tình đầu


- Tuyển tập truyện ngắn về mối tình đầu -











Lời Cuối Cho...



Gia sư – Trò, vậy là cuối cùng em
cũng phải tự mình dứt bỏ tiếng gọi thân thương đó. Tình yêu Gia
sư – Trò rồi đây sẽ chỉ là dĩ vãng – một dĩ vãng buồn, không
bình yên. Em không đủ can đảm hay em quá yếu đuối để đối mặt với
ngăn cản của gia đình?! Dù sao đi nữa em vẫn phải mất anh – mất
đi tình yêu của mình.

Tình yêu ơi! Em biết mình quá yếu đuối và ngu ngơ nên không thể
bảo vệ được tình yêu này. Em đã từng bất chấp tất cả để đi theo
tiếng gọi trái tim, em đã từng dứt bỏ lời thề với người anh trai
yêu quí để có được những giây phút hạnh phúc, bình yên bên tình
yêu của anh. Em đã từng yêu, từng tin và hy vọng rồi một ngày
mọi người sẽ hiểu cho Tình Yêu chúng ta. Nhưng người lớn có lý
lẽ riêng của họ và em không cam lòng chối bỏ tất cả những gì gần
gũi, quí trọng bên em. Đó là cuộc sống của em cũng như anh không
thể thiếu trong trái tim em. Hãy cố hiểu em một lần thôi, Tình
Yêu nhé! Em đang đứng trước sự lựa chọn và em không thể quên đi
những tức giận, những ánh mắt buồn bã của gia đình để bên anh.
Em không muốn mọi người phải buồn lòng vì em, càng không thể một
lần nữa phải đứng trước bàn thờ tổ tiên để thề rằng sẽ quên anh
dù lòng biết rất rõ rằng không dễ như vậy.

Sự dứt khoát của em đã không còn ý nghĩa, nước mắt cũng không
thể giúp được gì cho chúng ta. Em chỉ còn biết ngậm ngùi nhủ
lòng hãy cố quên anh. Rồi đây em sẽ phải vui, sẽ phải cười, phải
xem như không có chuyện gì xảy ra. Em sẽ phải phớt lờ khi đi qua
anh, dù trong lòng muốn lắm một câu nói, một nụ cười anh dành
cho em. Rồi sẽ phải nói thế nào đây khi bạn bè hỏi về anh? Sẽ
chối bỏ hay lảng tránh đây khi nhìn những kỷ niệm, những con
đường đã qua? Ai đó nói:”Kỷ niệm không là gì khi thời gian mờ
xoá”. Liệu rồi thời gian có đủ làm em quên đi vết thương lòng
đâu tiên?!…

Chiều nay, trước dòng sông lặng
gió, trước con nước lững lờ thì thầm lời yêu thương, em xin được
lần cuối khóc cho một Tình Yêu, một lần cuối thôi để rồi em phải
tự mình đặt dấu chấm kết thúc cho Tình Yêu đầu tiên – niềm đau
đầu tiên của đời em. Em biết chúng ta đã trả giá qúa nhiều để có
được nhau, để có đượ chạnh phúc ngắn ngủi. Nhưng đó là những
ngày tháng bình yên nhất trong cuộc đời em, từng đó đủ để em
vững bước đi tiếp dù từ đây trên con đường em đi sẽ không có
bước chân anh. Tất cả rồi sẽ qua, nước mắt rồi sẽ khô đi. Chúng
ta cần phải đi, rồi ngày mai sẽ trả lại cho ta những gì ta đã
mất. Dù thế nào đi chăng nữa em vẫn rất biết ơn anh đã cho em
hiểu thế nào là Tình Yêu, là khổ đau, hạnh phúc. Đối diện với
đáy sâu lòng mình em vẫn muốn nói một lời cuối: Em mãi yêu anh.

Thôi, bình yên nhé
Tình đầu!

Nguyễn Mai


Tìm Lại Bình Yên



Mùa đông xa nhà, thị
xã như lạnh hơn. Mọi người chỉ muốn nằm trong chăn hay ngồi bên
chậu than hồng để xua đi cái rét. Nó thì khác. Nó muốn được ngồi
sau xe để người ấy đưa đi lang thang trên nhữg con đường đã quá
đỗi thân thương. Để rồi khi hai tay đã lạnh cóng thì nó thích
thú áp vào lưng người ấy để nghe tay mình ấm dần lên. Người ấy
cười và bảo nó khôn ghê. Vậy mà trên lớp dù đã đóng kín cửa nó
vẫn rên rỉ kêu cóng tay quá. Người ấy cười cười rồi đưa nó đôi
găng. Nó chỉ lấy một chiếc mà sao vẫn ấm cả hai tay. Đôi găng
tay bạn tặng nó cất kín trong hòm. Người ấy có biết… Mùa đông nó
không hề lạnh!

Hơn nó một tuổi nhưng người ấy lớn hơn nó nhiều. Ít nói. Trầm
lặng với vẻ ngoài… khó gần. Ban đầu nó chỉ tò mò không biết bên
trong cái “vỏ khô cứng, lạnh lùng” ấy là một con người như thế
nào? Rồi hai đứa thân nhau lúc nào cũng chẳng hay. Và con bé vô
tâm trong nó giờ đã biết quan tâm đến người khác. Người ấy dường
như bớt lạnh lùng.

Thời gian trôi đi, kỷ niệm thật nhiều và tình cảm nó dành cho
người ấy cũng một ngày nhiều hơn. Nó vần chờ đợi…

Một buổi chiều khi nó chào ra về, người ấy đã nhẹ nhàng áp vào
tai nó chiếc headphone. Thời gian như dừng lại. Mọi vật như nín
thở. Nó chỉ nghe thấy câu hát trong bài “That’s why”:… “I don’t
want to say good bye to you”… Một cảm giác ngọt ngào đang mơn
man trái tim yếu đuối của nó. Nó sung sướng đến nghẹt thở và
chẳng thể nói lên lời dù nó có biết bao điều muốn nói.

Nó tin và mơ ước thật nhiều. Thế mà tất cả lại vỡ tan, đúng vào
lúc ước mơ được gặp biển của nó thành hiện thực. Nó đã nghĩ biển
sẽ đưa nó và người ấy lại gần nhau hơn. Vậy mà chính tại nơi này
nó đã phải tin rằng người ấy đã mãi mãi rời xa nó. Đêm về, biển
vẫn hát mà nó không thấy bình yên. Bởi trong tim nó biển đang
thét gào như hỏi tại sao? Nó không thể trả lời. Nó nghe mằn mặn
trên môi. Xa xa bóng hai người đang nhòa đi…

Từ đó nó khoác cho mình vẻ ngoài bình thản dù trong tim những
con sóng chẳng hề lặng im. Nó khổ sở, đau đớn cả trong những
giấc mơ. Để rồi khi thức dậy lại trách mình sao chẳng thể căm
ghét người ấy và chôn vùi kỷ niệm. Những kỷ niệm ngày ấy đẹp như
một nụ hồng pha lê. Nhưng người ta vẫn nói” những gì quá đẹp đều
mong manh yểu mệnh”. Nụ hồng đã vỡ tan mà sao nó vẫn nâng niu
từng mảnh vụn để làm mình thêm đớn đau. Phải chăng bởi đó là
bông hồng tình đầu?!

Mùa đông năm nay nó sẽ gửi lại chiếc găng tay ngày ấy để chúng
có đôi. Nó tin một ngày kia khi gặp lai biển nó sẽ thấy bình
yên!

Khánh Vân


Tím Xoan



Em lớn lên đã thấy
hàng xoan ngự bên bờ giậu tự bao giờ. Hàng xoan ấy là ranh giới
giữa nhà hàng xóm và nhà em.

Và rồi dưới tán những cây xoan đào ấy là nơi học bài lý tưởng
cho em. Hoa xoan nở rộ, những chùm hoa trắng tím đu đưa như làm
duyên với chàng gió. Làn gió nhẹ thoáng qua, từng cánh xoan li
ti nghiêng nghiêng rơi như luyến tiếc không muốn rời cành. Hương
hoa xoan không ngọt ngào như hoa bưởi, không “ngan ngát” như
hương cau mà đậm đà đến khó tả. Học bài xong, em tựa người vào
gốc xoan thả hồn cùng mây trời, nghe lòng mình trải rộng. Em
nghe như có tiếng hát ru của cô Tấm vọng về từ câu chuyện cổ
tích năm xưa bà kể. Bất chợt ánh mắt lạ nhìn em trước cổng
trường nửa như đợi chờ, nửa muốn lẩn tránh từ chiều qua len
trong tim rất khẽ. Ánh mắt ấy sao mà lạ thế (?) Nó cũng lạ và
thi vị như lần đầu em phát hiện ra vẻ đẹp tuyệt diệu của hoa
xoan vậy.

Ngày thi tốt nghiệp phổ thông trung học đã gần kề. Buổi chia tay
cuối năm tổ chức tại lớp… Ánh mắt lạ ấy hát tặng tập thể bài
“Hoa Xoan đêm hội” – Đặng Nguyễn và “tặng riêng cho…”.

Em không dám nhìn thẳng vào ánh mắt ấy bởi em rất sợ phút giây
hạnh phúc nhất sẽ mau tan biến. “Hoa xoan cánh màu trắng tím, là
tình yêu mình trao nhau”. Lời hát ấy sao mà truyền cảm, sao mà
ngọt ngào đến vậy?

Em bỗng thấy yêu bờ giậu trước vườn nhà mình hơn. Thương làm sao
cái xóm nhỏ bé lẫn con đường mòn quen thuộc ngày ngày dẫn em đến
lớp. Cảm ơn những cái rất bình dị, gần gũi ấy đã cho em biết cảm
nhận thết nào là tình cảm vượt lên trên tình yêu thương bảo bọc
của mẹ cha. Một thứ tình cảm chỉ cảm nhận bằng ánh mắt, bằng môi
cười, bằng từng lời nói dịu dàng chăm lo săn sóc cho nhau.

Chiều nay, em lang thang dưới hàng xoan. Đâu đây hơi thu đã luồn
trong gió. Từng ngọn gió thu tiễn lá vàng về với cội. Những mầm
sống khẽ cự mình trên thân cây …

Ngày mai, em sẽ xa quê, không biết đến bao giờ em mới được gặp
lại hoa xoan. Cảm giác xốn xang, rạo rực lại ùa về tựa mùa bang
khuâng nở “hoa xoan khi xưa nở đầy, mà anh hay nói là hoa thương
nhớ – để nhớ tới – mình nhớ mối tình đầu” –(Hoa xoan đêm hội).
Vâng! Kỷ niệm của tìnhd dầu sẽ theo em mãi, cũng như hoa xoan –
hình bóng thân thương của quê nhà sẽ bên em suốt quãng đường còn
lại.

Vũ Cẩm Chướng
Trong Mưa Có Nắng



Em biết giải
thích thế nào cho sự ra đi của cuộc tình này đây? Tại anh? Tại
em hay tại sự ngu ngơ khờ khạo để đến bây giờ em không cắt nghĩa
cho mảnh vỡ tình đầu này. Ngày hôm qua, khi anh đánh đàn bản
tình ca “I say that I love you” anh bảo rằng em là tất cả, rằng
nếu có một ngày em bỏ xa anh, anh sẽ hận em và hận cả cuộc đời
này. Vậy mà hôm nay anh nói tiếng chia tay nhẹ nhàng như một
lời mời em đi ăn kem. Và phải chăng còn dễ dàng hơn vì đâu phải
em luôn đồng ý với tất cả lời mời của anh. Em nhìn anh ngỡ ngàng
và khó hiểu. Anh đùa? Không! Anh đã ra đi sau câu nói ấy với
một lời giải thích vẻn vẹn “gia đình em quá xa để gia đình anh
với tới”. Chấm hết!

Khuất bóng anh
rồi, mặt đất dưới chân em rạn nứt, em thấy mình từ từ rơi vào
trũng lõm của miền đau – một cảm giác chao chát, vỡ òa. Em cũng
không hiểu sao mình không thể khóc lúc đấy, người con gái đa
cảm, yếu đuối trong em trở nên xơ cứng và lãnh đạm. Còn bây giờ
khi nghe từng nỗi đau đang ngậm nhấm, em lại không còn nước mắt
để mà khóc. Những lần gặp anh, em gặng hỏi nguyên nhân, anh vẫn
điệp khúc “Hãy tha lỗi cho anh” rồi lại ra đi, không giải thích,
không cho em giải bày. Đơn giản vậy sao anh? Không phải vì em
muốn níu giữ một cái gì đang rơi khỏi tầm tay – cái hạnh phúc
mong manh dễ vỡ, là là như sương khói – mà vì em muốn mình thanh
thản.

Anh à ! Thôi mình
không yêu nhau nữa nhưng sao lại lấy đi của em niềm tin vào anh,
vào cuộc sống? Anh biết là em yếu cả về thể chất lẫn tinh thần
mà, sao lại phủ nhận tình em bằng lý do vô lý như vậy? Em không
trách anh, cũng không hận anh đâu vì tình yêu có thể đến trong
nhau bằng những phút giây không thật phải không anh? Chiếc cầu
hạnh phúc anh và em vừa xây chưa ráo hồ đã vội tách đôi về hai
ngả, quăng em về phía dòng xoáy cuộc đời. Mất anh rồi, niềm tin
cũng chỉ là ảnh ảo. Có lẽ nào trái đắng tình đầu lại quá đậm vị
vậy sao anh?

Anh! Có lẽ lòng
anh cũng không sung sướng gì đâu đúng không? Anh vốn dĩ được mọi
người yêu mến mà giờ đây tất cả đều nhìn anh bằng con mắt khác.
Anh tìm đến rượu để quên đi tất cả nhưng men say ấy chỉ là chất
xúc tác nhấn chìm anh mà thôi. Hãy chấm dứt bi kịch này đi anh.
Nếu tình yêu hai ta không đủ sức mạnh để tồn tại nữa thì hãy để
nó ra đi nhưng anh không thể đánh mất cuộc đời mình. Đừng lo em
sẽ hờn trách anh, chúng mình không có duyên nên mới vậy, đúng
không anh? Anh đã giúp em hiểu được dư ba của cuộc đời – không
hề giản đơn chút nào. Em dẫu buồn, dẫu thất vọng và đau đớn
cũng sẽ chấp nhận sự thật. Vết đau này với em thật khó để xoa
dịu nhưng em biết mình cần phải làm gì bởi một điều thật giản dị
“ cơn mưa nào cũng chứa nắng bên trong”. Phải không anh?


Thanh Nga
Mùa Ðông Ðã Xa



“ Khi còn là của
mình thì thấy bình thường quá, để khi mất đi rồi lại thấy nuối
tiếc, phải không?”.

Giọng buồn buồn
và cái nhìn xa xăm của nhỏ bạn kéo em trở về miền ký ức đã chớm
phủ bụi mờ. “Ngày xưa tao với L. cũng giống như mày với H…”
Ngày xưa ư, nếu kể về câu chuyện của em ngày ấy, em đã có thể
bắt đầu bằng hai chữa “ngày xưa” rồi sao?

Sài Gòn sáng nay
trời chợt trở lạnh. Những làn gió vô tình lùa qua mái tóc trên
đường đi học làm em nhớ quá cái không khí se se của những ngày
đầu đông ở miền cao nguyên. Khoảng thời gian này năm ngoái em
còn đang là một cô nữ sinh cấp ba. Những sớm mai đến trường, co
ro trong áo ấm… Em yêu biết bao không gian man mác của mùa
đông, bầu trời xanh ngắt không gợn chút mây, những cây phượng
trong sân trường chỉ còn những cành khẳng khiu in bóng trên nền
trời. Em đã để hồn mình lang thang ra khỏi bốn bức tường lớp
học, khỏi những bài vở chất chồng của năm cuối cấp, mơ màng theo
tiếng chim ríu rít ngoài sân trường, đùa theo từng cơn gió lạnh
thổi bay những chiếc lá cuối cùng còn sót lại của mùa thu. Và
em đã bắt đầu câu chuyện của mình với tất cả sự ngây ngô, vụng
dại khi em viết vào trang nhật ký: “Ngày …tháng… năm… Mình và H
quen nhau …Thật tình cờ… Ngay từ cái nhìn đầu tiên …”

Từ lần gặp gỡ
tình cờ đó, trên đường đi học của em có H, có tiếng cười trong
veo và ánh mắt H nhìn em rất lạ, không hiểu mùa đông hay lòng em
trở nên ấm áp hơn. Dẫu biết rằng năm này là năm cuối cấp, và cả
hai vẫn thường xuyên nhắc nhở nhau cố gắng học cho tốt nhé,
nhưng đôi khi em đã để hình ảnh H chập chờn trên những trang vở
chằng chịt chữ. Biết làm sao được khi bỗng dưng hôm nay soi
gương em thấy mình lớn hơn hôm qua một chút… Em vẫn còn nhớ rất
rõ khoảnh khắc ấy, giây phút ấy, thời gian như ngừng lặng, muôn
vì sao lấp lánh như đang nhảy múa xung quanh em trong một thứ
ánh sáng diệu kỳ, và lòng em trào dân những cảm xúc khó tả,
những cảm xúc chưa bao giờ có trước đây. Có vẻ như em đã chờ
đợi điều ấy và đến lúc em nghĩ rằng nó chẳng thể xảy ra thì H
xuất hiện, với nụ cười thật tươi và ánh mắt ấm áp. “Chúc mừng
Giáng Sinh” vừa nói H vừa đưa em tấm thiệp Giáng Sinh và khẽ mở
nó ra, bài “Đêm Thánh vô Cùng” cất lên rộn rã, hân hoan…

Nhưng rồi mùa
đông đi qua, khi những tia nắng ấm áp đầu tiên của mùa xuân vừa
ló dạng, khi những chồi non vừa vươn vai thức giấc, H đã rời xa
em, rời xa những kỷ niệm vu vơ ngày cũ. Không một câu giã biệt,
không một lời giải thích… Trước đây em vô tư đón nhận sự chăm
sóc, che chở của H, giờ chợt cảm thấy chông chênh. Và em cũng
nhận ra rằng mình đã nhận quá nhiều mà cho chẳng bao nhiêu, đó
có phải là lý do khiến H ra đi? Câu chuyện của em không có lời
nói bắt đầu, không có lời kết thúc, mà chỉ nhẹ nhàng trôi qua
như một áng mây hiếm hoi trên bầu trời xanh trong mùa đông. Có
thể gọi tên được chăng, đó là mối tình đầu của em?

Một mùa đông nữa
lại về. Những kỷ niệm ngày xưa vẫn còn làm tâm hồn em xao
xuyến. Ở môi trường mới, cũng có nhiều người đến với em, nhưng
em không muốn bắt đầu một câu chuyện khác, vì em nghĩ rằng có lẽ
mình chưa đủ lớn để bước vào thế giới kỳ diệu của tình yêu. Còn
nuối tiếc ư, em chưa bao giờ nuối tiếc, nhưng câu chuyện của
ngày xưa ấy êm đềm quá, những rung động đầu đời ấy ngây ngô quá,
và em biết chắc rằng mãi mãi sẽ không thể quên được dấu ấn của
một thời thơ dại…
***********

_________________
Ừ thì em sành điệu
Đồ em mặc toàn hàng hiệu
Em vung tay sài tiền triệu
Em nhìn người bằng đôi mắt kênh kiệu
..........................................
Nhưng với anh.. em chỉ là phế liệu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://d5dtvt.tk

Tác giảThông điệp
Admin
siêu cup
siêu cup
avatar

Tổng số bài gửi : 646
điểm : 14003
danh vọng : 6
Join date : 12/01/2011
Age : 25
Đến từ : phú thọ

Bài gửiTiêu đề: Re: bông hồng cho tình đầu   Sat Jan 22, 2011 1:33 am


Hình Như Là





Tất cả, có lẽ đã ngủ yên trong
quá khứ nếu cô học trò nhỏ bé của em không phải là Hoa Hồng. Một
nữ sinh lớp mười xinh xắn, dễ thương và mộng mơ y như em ở cái
tuổi mười sáu ngu ngơ ấy.
Hoa Hồng là hình ảnh của em trong tháng ngày xưa cũ. Cũng
bỡ ngỡ, sung sướng lẫn bồn chồn trước cổng trường trung học và
con tim mười sáu đã rung lên những nhịp đập dại khờ trong giờ
Anh văn với thầy giáo trẻ có cách phát âm chuẩn và giọng nói
trầm ấm.
Ngày ấy, em thấy mình yêu môn Anh văn chi lạ! Em luôn ngóng
chờ ngày thứ ba và sáu để được học Anh văn, hay để nhìn thấy
người? Hình như là cả hai.
Có ai thích một người nào đó mà không muốn người ấy để ý
đến mình? Cũng có đấy. Ðó là em.
Khác với những nữ sinh cùng lớp (và cũng là những người ái
mộ người), em không hề rụt rè khi bị người gọi, không e lệ mỗi
khi bắt gặp ánh nhìn vu vơ của người và cũng không vội vã vuốt
lại mái tóc khi trống báo hiệu chuyển tiết vang lên. Ðó là những
hành động mà em cho là "gây sự chú ý".
Chắc là một đứa con gái dễ ghét vô cùng với cái nhìn dạn
dĩ, đôi khi hơi "khinh khỉnh" khi đối phương cố ý nhìn chăm chú
vào đôi mắt ấy.
Trong một lần tình cờ "bốn mắt nhìn nhau", em đã nheo mắt
nhìn người như thách thức và cảm thấy vui thích khi người quay
đi sau một lúc "đọ mắt". Nó như một sự chiến thắng. Thật là con
nít.
Ðêm ấy em thao thức không ngủ được vì ân hận. Em tự cho
mình là vô lễ vì ánh mắt ấy. Nhưng "xin chúa hãy tha thứ cho
con", bởi vì người còn quá trẻ.
Em có sống trong niềm vui trẻ con ấy của mình, không màng
đến những người bạn gái hay đứng ngoài hành lang để thấy người
rồi nhận xét đủ điều, duy chỉ có đôi mắt nhìn người là giống hệt
nhau.
Em như đang đi thong dong ngắm trời, ngắm mây trên một con
đường bằng phẳng bỗng vấp phải một hòn đá khi ngày ấy chợt đến.
Ðó là một thứ sáu vô cùng bình thường. Cũng bốn tiết học từ 12
giờ 30 đến 4 giờ. Cũng bốn môn học quen thuộc đó. Nhưng không
khí rộn ràng hơn vì ngày mai là 20 tháng 11. Chẳng biết từ khi
nào, ngày Tết của thầy cô cũng trở thành ngày Tết của học trò.
Nhưng khác một điều là học trò dành hoa tặng cho thầy cô nhưng
lại không được ai tặng hoa cho mình.
Nổi bật lên giữa những bông cẩm chướng đồng tiền hiền lành
dễ thương là mười đóa hồng nhung kiêu sa của Lan Vy tặng "Thầy
dạy Anh văn". Ðóa hồng biểu hiện nhiều khía cạnh của tình cảm.
Nhưng, có lẽ mọi người đều hiểu theo nghĩa rõ ràng nhất, thông
thường nhất của những hoa hồng mà hai người khác phái tặng nhau.

Ðêm ấy, về nhà em lại thao thức, những bông hoa đỏ thẫm ấy
cứ ám ảnh mãi tâm trí của em cùng với vẻ mặt nửa e lệ nửa kênh
kiệu của Lan Vy trước bốn mươi ba cặp mắt mở to ngơ ngác và sự
vui vẻ bất thường của người khi ân cần nâng niu bó hoa ấy.
Với em, tòa lâu đài mà em đã cố công xây bằng những hạt cát
trắng từ từ sụp đổ và được một cơn sóng bất chợt cuốn phăng ra
biển khơi.
Lan Vy đã rất can đảm khi "nói" lên những điều nhỏ ấp ủ. Nhỏ đã
vượt qua nhiều người (trong đó, hình như có em). Bây giờ, ngoài
Lan Vy ra, tất cả đã trở thành "người đến sau". Ðiều ấy em hoàn
toàn không muốn.
Sau "sự kiện" ấy, người không lên lớp với vẻ mặt lạnh lùng
nữa. Sự thân thiện của người và Lan Vy cũng dễ hiểu. Lan Vy
không những là hoa khôi của lớp mà còn là người học giỏi Anh văn
nhất. Trong giờ học, thầy giảng bài bằng tiếng Anh, vì thế đôi
khi, em cứ ngỡ người chỉ dạy cho vài ba học sinh và dĩ nhiên Lan
Vy là người nổi bật hơn cả, nên hình như người chỉ dạy cho mỗi
một người. Thú thật, em không thể nhìn người trong khi người như
đang "nói bằng mắt" với người khác. Và những giờ Anh văn bỗng
trở thành khó chịu với em.
Chiều hôm ấy, khi tan học em ghé vào nhà sách chọn quyển
"Giúp học tốt Anh văn" và từ đó em tự học cùng với sự giúp đỡ
của người chị. Cả nhà đều ngạc nhiên lẫn vui mừng khi thấy em
miệt mài ôm nào sách, nào tự điển và đã hiểu rõ bài trước khi
được học. Không ai hiểu được lý do của sự siêng năng bất thường
ấy. Vậy là, khi mọi người học thì em ung dung ngồi ngắm cây me
tây xòa tán rộng ngoài cửa sổ hay đếm từng chiếc lá bàng đỏ rụng
xuống trong mùa thay lá. Thật may mắn khi em không hề bị một
trứng ngỗng nào trong suốt những ngày dài.
Rồi tất cả cũng dần qua đi. Lũ bạn quái ác không còn chọc
ghẹo mỗi khi Lan Vy lên trả bài và em cũng không cảm thấy gì
trong những giờ Anh văn, cả khi người nhìn em lạ lẫm (chắc người
ngạc nhiên tự hỏi: đâu rồi ánh mắt khiêu khích?), em cũng không
hề quan tâm đến người và Lan Vy.
Tất cả đã rất bình thường. Ðúng, rất bình thường.
Rồi thì năm học cũng kết thúc. Ngày cuối cùng, em cẩn thận
đặt đóa hồng nhỏ nhắn đã ép khô vào hộc bàn. Ðóa hồng ấy em hái
trộm ở vườn hoa nhà Ngoại hôm 20-11 và đã đem áp chặt vào quyển
nhật ký.
Thôi thì hãy để nơi đây một chút khờ khạo của con tim mười
sáu...
Giờ đây, Hoa Hồng đang ngồi trước mặt em, đôi mắt nâu mở to
mơ màng.
Em có nên nói cho Hoa Hồng biết đó chỉ là một sự ngộ nhận
trong những ngày tháng bồng bột không?
Em tự biết là em không thể khuyên gì Hoa Hồng, bởi tình cảm
đến và đi như những dòng nước, không có gì có thể ngăn cản được.

Tình cảm ấy vô cùng trong sáng và tươi đẹp khi xuất phát từ
con tim thiếu nữ.
Cho đến bây giờ, em vẫn còn tự hỏi, ngày xưa, em chỉ đơn
thuầu rung cảm trước những điều có vẻ hay hay, hay đó chính là
những tình cảm đầu tiên của mình dành cho một người khác phái.

_________________
Ừ thì em sành điệu
Đồ em mặc toàn hàng hiệu
Em vung tay sài tiền triệu
Em nhìn người bằng đôi mắt kênh kiệu
..........................................
Nhưng với anh.. em chỉ là phế liệu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://d5dtvt.tk
tranquangduc
búa gỗ
búa gỗ


Tổng số bài gửi : 39
điểm : 12516
danh vọng : 3
Join date : 14/01/2011
Age : 26
Đến từ : thủ đô kháng chiến tuyên quang

Bài gửiTiêu đề: Re: bông hồng cho tình đầu   Sun Jan 23, 2011 1:19 pm

ạc ông này post chuyện chán quá. chuyện tình gì mà ngán ngẩm.
tìm chuyện gì vui, ly kì một tẹo xem nào
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: bông hồng cho tình đầu   

Về Đầu Trang Go down
 

bông hồng cho tình đầu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
chào mừng đến với diễn đàn Đ5-ĐTVT-EPU :: GIẢI TRÍ :: cuộc sống 360 độ :: TÌNH YÊU-GIỚI TÍNH-CHUYỆN CẢM ĐỘNG QUANH TA-
Chuyển đến 
LIÊN HỆ QUẢNG CÁO
0912482537 Y!M: o912482537